Cách tính thu phí đường bộ đối với xe môtô tại TP HCM

10:32 SA |

Loại xe có dung tích xi- lanh từ 100 cm3 đến 175 cm3 là 100.000 đồng/xe/năm, còn xe có dung tích xi- lanh từ trên 175 cm3 là 150.000 đồng.


UBND TP HCM vừa ban hành quyết định về tổ chức thu phí sử dụng đường bộ theo đầu phương tiện đối với xe môtô trên địa bàn.

Cách tính thu phí đường bộ đối với xe môtô tại TP HCM


Theo đó, các phương tiện xe môtô, xe gắn máy (gọi tắt là xe môtô, không bao gồm xe máy điện) có đăng ký biển số xe tại TP hoặc xe đăng ký tại địa phương khác nhưng hoạt động trên địa bàn TP sẽ là những người phải tiến hành kê khai nộp phí đường bộ trong đợt này.

Theo đó, các xe phát sinh trước ngày 1/1/2015, chủ phương tiện khai nộp phí đến hết tháng 7/2015 (ngày 31/7) với mức thu phí 12 tháng của năm 2015. Với xe phát sinh từ ngày 1/1 đến ngày 30/6 hàng năm, chủ phương tiện khai nộp phí vào tháng 7 hàng năm (từ ngày 1/7 đến ngày 31/7).

Cụ thể: Xe đăng ký mới, thực hiện khai nộp phí với mức thu phí bằng 1/2 mức thu năm; Xe đăng ký lần thứ 2 trở đi (xe này đã được đăng ký trước ngày 1/1 của năm đó), nếu xe đó chưa được nộp phí thì chủ phương tiện phải khai nộp phí với mức thu phí cả năm; nếu đã được nộp thì chủ phương tiện chỉ thực hiện nộp Tờ khai phí và không phải nộp phí năm phát sinh.

Còn đối với xe phát sinh từ ngày 1/7 đến ngày 31/12 hàng năm, chủ phương tiện khai nộp phí vào tháng 1 năm sau (chậm nhất ngày 31/1): Đối với xe đăng ký lần đầu và xe đăng ký lần 2 trở đi (đã được nộp phí của năm phát sinh) thì chủ phương tiện không phải nộp phí đối với thời gian còn lại của năm phát sinh.

Trường hợp đăng ký từ lần thứ 2 trở đi nhưng xe đó chưa được nộp phí của năm phát sinh thì chủ phương tiện phải thực hiện khai nộp phí bổ sung tiền phí của năm phát sinh, cùng với số phí phải nộp của năm tiếp theo. Các năm tiếp theo không có biến động tăng, giảm xe, chủ phương tiện thực hiện nộp phí vào tháng 1 hàng năm (chậm nhất ngày 31/1) với mức thu phí 12 tháng cho cơ quan thu phí.

Ngoài ra, không thu phí tương ứng với thời gian đã nộp phí đối với các trường hợp chủ phương tiện có biên lai chứng minh đã nộp phí tại các địa phương khác.

Mức thu như sau: Loại xe có dung tích xi- lanh đến 100 cm3 là 50.000 đồng/xe/năm; Loại xe có dung tích xi- lanh từ trên 100 cm3 đến 175 cm3 là 100.000 đồng/xe/năm; Loại xe có dung tích xi- lanh từ trên 175 cm3 là 150.000 đồng/xe/năm.






Theo Minh Quý/Pháp Luật TP HCM
Read more…

Sổ liên lạc điện tử: Có cũng được, không cũng chẳng sao

10:30 CH |

Sổ liên lạc điện tử: Có cũng được, không cũng chẳng sao


Xót xa bữa ăn rau rừng của học sinh miền núi xứ Nghệ


Tin nhắn không dấu khó đọc, nội dung chung chung, đến trễ, có cũng được không cũng chẳng sao... vậy thì sổ liên lạc điện tử có cần thiết hay không?

Với nhiều mức giá khác nhau tùy thuộc vào các gói dịch vụ nhưng nội dung thông tin lại chưa đáp ứng được kỳ vọng của phụ huynh học sinh, vậy câu hỏi đặt ra là “Sổ liên lạc điện tử có cần thiết hay không?”

Phụ huynh bỏ tiền ra mua được gì?

Một phụ huynh ở quận Thanh Xuân, Hà Nội có chia sẻ rằng, chị kỳ vọng vào những thông tin nhận xét chi tiết về con mình trong ngày học trên lớp, chứ không phải là tin nhắn con học bài bao nhiêu, viết cái gì, làm phép tính nào… Cái này chỉ cần theo dõi vở của con là biết được, hoặc không cần tin nhắn thì con cũng thông báo cho cha mẹ biết.


Bên cạnh đó, vào đầu năm học, con và các bạn trong lớp đều được bố mẹ mua cho một quyển vở riêng gọi là “vở dặn dò”. Sau mỗi buổi học, giáo viên sẽ nhắc con ghi chép vào trong vở những gì cần ghi nhớ, các bài tập về nhà rồi cho cha mẹ xem. Cha mẹ chỉ cần giở vở dặn dò ra là có thể biết được.


Nếu nói là con mải chơi không ghi chép bài tập về nhà trong vở dặn dò, vị phụ huynh này cho rằng trường hợp đó hiếm nhưng không phải không xảy ra. Tuy nhiên, các tin nhắn báo về cũng không bao giờ nhắc cụ thể làm bài nào trong sách giáo khoa, mà chỉ nhắc chung chung “cha mẹ nhắc con làm bài tập làm văn”, “cha mẹ cho con tập đánh vần”, “


Một phụ huynh có con học tại Trường THCS Nguyễn Trãi (Hà Nội) lại chia sẻ, có những hôm đón con tại cổng trường, con đã khoe hôm nay được điểm mấy, môn nào, rồi bài làm thế nào rồi, không cần chờ tin nhắn gửi đến, trong khi tin nhắn có đến cũng phải cuối giờ chiều.




Một tin nhắn được phụ huynh cho là được soạn chung rồi gửi đi cho tất cả phụ huynh trong lớp. Ảnh: Hồng Nhung
Một phụ huynh khác thì thẳng thắn cho rằng: “Nói là sổ liên lạc nhưng không cần thiết. Có việc gì quan trọng giáo viên vẫn phải gọi điện thoại hoặc nhắn tin trực tiếp cho phụ huynh, như việc gấp mà chờ đến cuối ngày tin nhắn báo về thì cũng xong rồi. Hoặc với những trường đăng ký sử dụng dịch vụ nhắn tin mỗi tuần, tức là với tần suất 1-2 tin nhắn/ tuần thì những thông tin cung cấp cho phụ huynh có phải là thông tin kịp thời hay đã giải quyết xong rồi.”


Sổ liên lạc điện tử có trường sử dụng có trường không. Ở những trường không dùng sổ liên lạc điện tử thì giáo viên sẽ thông tin với phụ huynh bằng cách nào?


Cô Hải Yến – giáo viên một trường tiểu học dân lập cho biết, năm học trước trường cũng có dự định sẽ triển khai sổ liên lạc điện tử bắt đầu từ năm học này, bởi khi giáo viên vào điểm bằng máy tính sẽ gửi luôn cho phụ huynh được. Tuy nhiên, bắt đầu từ năm học mới này có quy định không chấm điểm thường xuyên học sinh tiểu học nữa nên trường thấy không cần thiết. Mặt khác, dịch vụ này là do phụ huynh có nguyện vọng đăng ký mới làm, không thì thôi.


Không sử dụng dịch vụ sổ liên lạc điện tử, thông tin liên lạc giữa nhà trường và phụ huynh vẫn là từ giáo viên chủ nhiệm. Giáo viên chủ nhiệm liên lạc bằng điện thoại và nhắn tin thường xuyên cho phụ huynh, không quy định một ngày bao nhiêu tin nhắn cho mỗi em. Theo cô Yến “có gì bất thường thì nhắn, 8h chưa thấy con đến lớp thì nhắn tin cho phụ huynh, con ốm đau ở đâu…, còn không có thì thôi”.


Cô Yến cho biết: "mỗi con đều có vở dặn dò, trong đó ghi đầy đủ việc giáo viên nhắc phải làm, phê gì trong đó thì tối về nhà các con phải đưa cho bố mẹ xem và kí vào". Với lớp 1, có thể yêu cầu bố mẹ kiểm tra hàng ngày và kí tên, lớp lớn hơn thì tùy trường hợp đặc biệt bố mẹ cần kí như hôm nay con chưa làm bài này, con mắc lỗi này… để bố mẹ biết được tình hình học tập trên lớp của con.
Cô Yến cũng chia sẻ rằng, trước đây tiền nhắn tin điện thoại là do giáo viên bỏ ra, nhưng bây giờ được nhà trường hỗ trợ 100 nghìn một tháng. Thông tin giữa giáo viên và phụ huynh thường xuyên hơn, theo sát các con hơn.


Và phụ huynh mong muốn gì?



Trong đời sống, người ta chỉ chấp nhận bỏ tiền ra để mua thứ mà mình biết, mình muốn và đáp ứng được nhu cầu của mình. Người tiêu dùng có thể bỏ tiền ra mua thứ mà họ không có thông tin, và cũng chẳng biết có đáp ứng nhu cầu của mình hay không khi họ...bị lừa.


Thật nực cười là tin nhắn liên lạc điện tử hiện ở dạng thứ hai nêu trên.



Phụ huynh “than thở” vì sổ liên lạc điện tử, bởi nó không được như kỳ vọng mà họ mong muốn. Vậy họ kỳ vọng điều gì ở dịch vụ nhắn tin sổ liên lạc điện tử?


Đó là thông tin “chính xác” về con cái mình, chứ không phải thông tin chung chung, học sinh nào cũng giống nhau; “kịp thời” – không phải 7 rưỡi vào học mà 8h kém mới thông báo nghỉ học do trời lạnh; 9h, 10h tối chuẩn bị cho con đi ngủ mới nhận được tin nhắn báo về...


Một giáo viên dạy THPT đồng thời là phụ huynh tại quận Ba Đình (Hà Nội) cho rằng, thông tin gửi đến phụ huynh là cần thiết để có thể nắm bắt được tình hình trên lớp của con, theo dõi xem con đang học đến bài nào, cần phải ôn tập những gì. Chưa nói đến học sinh lớp dưới bố mẹ luôn theo dõi sát sao, ngay đến học sinh cấp ba nhiều em mải chơi, có khi còn nói dối bố mẹ. Xét về khía cạnh cung cấp thông tin là cần thiết, còn nội dung có đảm bảo hay không lại là chuyện khác.


Để có thể cung cấp thông tin của học sinh trên lớp đến phụ huynh qua tin nhắn SMS cần có sự hỗ trợ của giáo viên đứng lớp. Theo đó, giáo viên sẽ ghi chép trên lớp => gửi Văn phòng trường => Trung tâm mạng để xử lý => Phụ huynh. Đơn vị cung cấp dịch vụ sổ liên lạc điện tử có thể cử người đến trực, nhập liệu, còn phần mềm gửi đi là do máy móc tự xử lý. Nhà trường đóng vai trò cung cấp thông tin đến đơn vị, đồng thời giám sát nội dung thông tin. Tuy nhiên, thông tin thế nào lại hoàn toàn phụ thuộc vào người cấp – giáo viên.

Nhưng giáo viên đâu chỉ có mỗi việc đứng lớp, ghi chép và báo cáo?



Vậy cần phải đưa ra cách quản lý như thế nào để nội dung thông tin được truyền tải đến phụ huynh chính xác, kịp thời và đầy đủ nhất?.

Read more…

Thánh chữa bệnh "trọn gói" từ cắt duyên âm đến gọi hồn, bắt ma?!

10:02 CH |

Cũng vì những lời đồn thổi về "thánh hoàng" Nguyễn Thị Vinh quá tài giỏi, nên không chỉ nhiều người trong tỉnh Nghệ An mà cả ngoài tỉnh tìm đến. Nhiều người nghe nói "thánh" Vinh có thể gọi hồn, đoán trước vận sự làm ăn, rồi còn chữa được bách bệnh, kể cả bệnh ung thư nên đã đổ xô tìm đến.

Robot chỉ dẫn giao thông gây bất ngờ ở TP HCM
Xót xa bữa ăn rau rừng của học sinh miền núi xứ Nghệ

Suýt tâm thần vì theo thánh



Vì quá lo lắng cho đứa con gái mới 18 tuổi, vừa bước vào tuổi đẹp nhất của đời người, mà tự dưng tính tình thay đổi, lúc thì khóc cười, lúc thì nói năng lảm nhảm. Lại nghe lời đồn "thánh" Vinh có thể chữa được bách bệnh, nên bà Vân đã đưa con gái tới, để "thánh" Vinh bắt và chữa bệnh "trọn gói". Khi chúng tôi hỏi về chuyện chữa bệnh cho cô con gái tên Linh thì bà buồn bã nói: "Tôi ân hận vì đã đi tìm thầy bói chữa bệnh cho con. Thực ra mình dại mình chịu, may mà con mình vẫn còn kịp thời chữa được. Cứ tiếp tục đến thầy bói để cúng và uống nước thánh, đập tà ma thì coi như con tôi xong đời".




"Thánh" Vinh đang làm lễ.

Theo lời bà Vân kể, gia đình bà làm nông nên sinh những sáu đứa con. Trong số các con bà, có đứa con gái út tên Linh sinh ra cũng khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Linh chỉ học hết lớp 9 rồi bỏ, phần vì ba mẹ cũng "đuối" khi nuôi quá đông con, phần vì Linh học không giỏi nên cô muốn ở nhà phụ giúp ba mẹ.


Con gái ở quê, học ít lại nhanh lớn nên con trai trong xóm thường hay đến tán tỉnh. Dù không đẹp nhưng Linh cũng có duyên thầm, nên rất nhiều chàng trai nhìn ngó. "Nó nghỉ học xong là đi chơi với đám thanh niên làng, nên nhiều đứa tán tỉnh. Trong số mấy đứa tán nó, nó có nhận lời yêu thằng Thành ở gần nhà. Cái thằng này đẹp trai, ăn nói mạnh bạo lắm nên con bé nó ưng. Lúc đầu tôi đã bảo rồi, nhìn nó là biết gái theo nhiều. Mình ở quê, tìm thằng con trai nào chân chất thôi con ạ, nhưng nó nào có nghe. Thằng kia nó nói giỏi quá nên con bé lú lẫn", bà Vân kể.


Can ngăn không được chuyện tình yêu của con, bà Vân cũng tặc lưỡi cho qua. Lúc đó trong lòng bà nghĩ con gái đến tuổi lấy chồng, khôn dại gì nó hưởng. Mình nói nó không nghe thì biết làm sao. Nhưng chỉ yêu nhau chừng được một năm, thì Thành đi làm ăn ở Hà Nội. Bà Vân buồn bã tâm sự: "Tôi biết chắc thằng này mà ra khỏi nhà là có đứa con gái khác theo. Nhưng, con mình nó yêu quá tôi không dám nói. Cứ để vậy, ai ngờ chỉ vài tháng sau là thằng Thành gọi điện thoại về chia tay nó thật. Con Linh đau khổ khóc lóc triền miên", bà Vân nói.


Đến một ngày bà Vân thấy Linh tự nhiên cứ ngồi cười một mình. Sau đó Linh lại nhảy múa, rồi cũng có lúc gào thét. Thấy con gái như vậy nên bà Vân đi hỏi mấy bà hàng xóm, được người mách cho là xuống bà Vinh thì mọi bệnh sẽ tan hết. Bà Vân nói con gái lớn chở Linh xuống nhà bà Vinh. "Hôm đó tôi vất vả lắm mới dỗ được con bé ngồi xe xuống dưới đó, nhà tôi cách nhà bà Vinh 40 cây số. Bà Vinh nhìn con bé gieo quẻ nói rằng nó bị người âm theo, phải dùng roi đuổi con ma ra khỏi người. Lúc ấy tôi thấy con mình như vậy nên cũng tin lời bà Vinh. Sau khi xem xong, tôi và con gái lớn giữ con bé cho bà Vinh và một người nữa đánh nó để trừ tà ma. Tuy bà ấy đánh cũng không đau, nhưng lúc bà ấy đánh con bé nó hoảng sợ. Nó khóc, bà Vinh bảo đó là con ma đang khóc", bà Vân nhớ lại.


Công việc đánh em Linh để trừ tà ma của bà Vinh diễn ra ba lần, rồi bà Vinh còn cho em một lọ nước "thánh" để uống chữa bệnh. Nhưng suốt hai tháng trời, bà Vân thấy bệnh tình con mình không hề thuyên giảm. Bà bức xức nói: "Mất tiền bạc và công sức nhưng bệnh của cho con gái tôi không giảm. Sau đó nghe lời chồng, tôi đưa con đi bệnh viện".




Chai “nước thánh” mà PV được "thánh" đưa về để chữa ung thư cho chị gái.
Nhờ có sự cương quyết của chồng, bà Vân đưa con đi bệnh viện. Cũng chính ở đây, bà mới biết con bà bị bệnh tâm thần nhẹ vì gặp cú sốc tình cảm. Bà Vân nói: "Khi tôi đưa nó vào bệnh viện trong thành phố khám, bác sỹ bảo nó bị sang chấn tình cảm, bệnh còn nhẹ, nên có thể chữa được. Sau đó tôi với con ở lại bệnh viện để chữa bệnh, bây giờ nó đỡ rồi. May mà tôi kịp tỉnh ngộ, nếu theo "thánh" Vinh mãi thì con tôi sẽ bị tâm thần nặng rồi không biết cuộc đời nó sẽ về đâu".


Theo lời bà Vân, thì bất cứ ai đến "cửa" của "thánh" Vinh, đa phần được "phán" là bệnh người âm theo. Bất cứ bệnh gì, cũng đều cúng và cho một ít nước "thánh" là con bệnh được "tiên đoán" sẽ nhanh chóng khỏi bệnh. Nhưng cũng theo lời bà Vân thì bà chưa thấy ai được "thánh" Vinh chữa khỏi bệnh, chỉ là "tiền mất tật mang".

Cho tên giả, "thánh" gọi được hồn thật?!


Để đi đến cùng của sự thật, chúng tôi đã phải dùng cách khai một cái tên giả. Tuy đúng là ba tôi đã mất, nhưng chúng tôi không lấy tên chính của ba, mà chỉ lấy tên giả, ngày tháng năm mất cũng giả, để được gọi hồn. Tôi đã có gia đình hơn chục năm nhưng "khai" với "thánh" là chưa có. Sau khi yêu cầu tôi đặt lễ 200.000 đồng, "Thánh" Vinh phán rằng tôi muộn chồng là do kém duyên, phải cúng mới có chồng được.


Xong phần "thánh" Vinh phán, chúng tôi thấy người đàn bà tên Linh (cũng là đệ tử của "thánh" Vinh) đi vào. Bà Lan ngồi xuống cái chiếu được trải dưới nền nhà, xong bà Hương đưa "hồ sơ" của chúng tôi ra đọc hết tên tuổi của ba tôi (là tên giả tôi tự khai) và cả gia đình chúng tôi. Sau khi bà Hương đọc khoảng 5 - 6 lần thì bà Lan tự nhiên rùng mình một cái rồi ngã vật ra. Sau đó bà Hương quay sang nói với chúng tôi "hồn bố con nhập rồi đó". Tức thì, bà Lan quay sang nắm chặt tay chúng tôi bảo: "Con ơi, lại đây với bố. Con xuống sao anh chị con không xuống?". Chúng tôi bảo "anh con với chị không tin", thì bà Lan bảo "bố biết mà, hai đứa đó nó không tin, vì nó cứ nghĩ chuyện này là mê tín dị đoan. Bố biết vậy. Con muốn hỏi bố chuyện gì?".



Cuốn sổ ghi tên những người cần gọi hồn.
Tôi bảo "con muốn xem bệnh tình chị con thế nào" (thực ra chị gái tôi chẳng bị bệnh gì) thì bà Lan vẫn nắm chặt tay tôi nói: "Chị gái con bị ung thư, cũng chạy chữa khắp nơi rồi. Mỗi lần bố nhìn thấy bố cũng đau lòng lắm. Đáng lẽ ra các con phải đến chỗ cửa "thánh" này sớm hơn. Bây giờ đến cũng hơi muộn. Bố sẽ cầu nguyện và chỉ thầy cho chị con".


Nói đến đó, bà Lan lại nắm chặt tay chúng tôi hơn và nói: "Con về nói chị gái con, đáng ra mấy lần xây công trình phụ như chuồng gà chuồng lợn, phải cúng bái cho nó đàng hoàng. Chị gái con là không chu đáo, nên bị bề trên phạt. Con đưa cái bình này về cho chị con uống sẽ thôi bệnh". Sự thực thì chị tôi dân thành phố, đi làm công nhân, nhà chật chội đâu có đất mà làm chỗ nuôi gà nuôi vịt.


Khi chúng tôi ra khỏi nhà, đến quán nước đầu xóm ngồi, những người hàng xóm gần nhà bà Vinh cho biết: "Bà ấy ngày xưa nghèo lắm, không hiểu sao chục năm trở lại đây tự xưng là "thánh" nhập vào, người các nơi đến chứ người trong xã chẳng bao giờ đến xem. Chúng tôi có bệnh gì thì đến bệnh viện chữa trị, chứ chẳng bao giờ đến nhà bà Vinh. Bà Vinh nói linh tinh chứ chẳng phải "thánh" nhập gì cả. Bệnh tật anh em nhà bà ấy còn đưa đến bệnh viện, sao chữa được cho ai. Từ ngày bà xưng thánh là bà thu tiền về rất nhiều. Chẳng cần làm gì mà bà ấy vẫn xây nhà to nhà nhỏ, khá giả lên trông thấy".

Read more…

Robot chỉ dẫn giao thông gây bất ngờ ở TP HCM

9:52 SA |

Ngày 14/1, một “chàng” robot khá “điển trai” đứng chỉ dẫn giao thông tại đường Lê Thánh Tôn, quận 1 (TPHCM) khiến người đi đường ngạc nhiên, nhiều người tò mò dừng lại chiêm ngưỡng, chụp ảnh cùng robot.


Robot điều khiển giao thông là của Công ty TNHH TMDV Vận tải giao thông T&T, đơn vị tham gia xây dựng dự án cải tạo, nâng cấp đường Nguyễn Huệ.


Dự án này có chiều dài 670 m, rộng 64 m. Các hạng mục xây dựng chính gồm nâng cấp, cải tạo mặt đường và vỉa hè hiện hữu bằng lát đá tự nhiên thành quảng trường đi bộ; Xây lại hệ thống các công trình hạ tầng kỹ thuật (cấp thoát nước, cấp điện, cây xanh và mảng xanh, hệ thống chiếu sáng công cộng và chiếu sáng nghệ thuật…), đài phun nước; Xây ngầm trung tâm điều khiển ánh sáng, nhạc nước, âm thanh, camera, nhà vệ sinh công cộng... Tổng kinh phí đầu tư gần 430 tỷ đồng.

Một nhân viên của Công ty này cho hay, T&T có khoảng 4 – 5 rô bốt điều khiển giao thông như vậy, hiện đang được bố trí điều tiết ở nhiều công trường tại quận 6, huyện Nhà Bè… “Hiệu quả công việc của robot còn có phần “nhỉnh” hơn so với con người bởi “anh ta” rất cao lớn và đứng hoài không bị “mỏi”, nhân viên này nói.

Dưới đây là chùm ảnh được phóng viên Báo Giao thông ghi lại vào sáng 14/1:



Robot cao khoảng 1,9 m



Robot được Công ty T&T bố trí điều tiết phân làn đường Lê Thánh Tôn phục vụ dự án cải tạo đường Nguyễn Huệ đang thi công



Công việc điều khiển giao thông của robot tỏ ra khá hiệu quả









Toàn cảnh dự án đường Nguyễn Huệ đang thi công



Phần đường Lê Thành Tôn (giao với đường Nguyễn Huệ) đã hoàn thành
Mai Huyên
Read more…

Xót xa bữa ăn rau rừng của học sinh miền núi xứ Nghệ

1:45 SA |

Những bữa ăn bán trú buổi trưa ở trường của các em Trường tiểu học Mỹ Lý 2, huyện Kỳ Sơn, Nghệ An đơn giản chỉ là nhái rừng và rau rừng.


Mỗi tuần chỉ hỗ trợ được 2 bữa ăn bán trú



Từ Đồn Biên phòng Mỹ Lý chúng tôi phải ngược dòng sông Nậm Nơn hơn 1 tiếng đồng hồ bằng chiếc thuyền máy mới đến được Trường tiểu học Mỹ Lý 2.


Tiết trời cuối năm cùng với mưa phùn mùa đông càng khiến cho không khí thêm rét buốt. Đường từ trung tâm xã lên Trường Tiểu học Mỹ Lý có thể đi bằng cả đường bộ và đường thủy. Nhưng địa hình đồi núi hiểm trở nên đi lại bằng đường bộ rất khó khăn, chủ yếu chỉ đi bộ. Vì vậy đi thuyền là phương án nhanh nhất những cũng phải mất hơn 2 tiếng đồng hồ chúng tôi mới đến được điểm chính của Trường Tiểu học Mỹ Lý 2.




Hình ảnh những em học sinh Trường Tiểu học Mỹ Lý 2 đi học với cặp lồng nhựa đựng cơm trên tay đã quá quen thuộc với người dân nơi đây. Ảnh Xuân Hòa
Trường Tiểu học Mỹ Lý 2 có 6 điểm trường gồm: 1 điểm trường chính và 5 điểm trường lẻ. Toàn trường này có 345 em học sinh từ lớp 1 đến lớp 5. Học sinh của trường chủ yếu là con em của đồng bào dân tộc Thái, Khơ – Mú và H’Mông. Điều kiện đồi núi hiểm trở nên nhiều bản làng nằm cách điểm trường chính gần 20km.


Địa hình hiểm trở đường đi lại khó khăn nên cuộc sống của người dân tại đây còn muôn vàn khó khăn. Do đó học sinh tại đây cũng đang thiếu thốn đủ bề. Nhờ sự giúp đỡ của nhiều nhà hảo tâm nên mấy năm trở lại đây học sinh nơi đây cũng đã có áo ấm mặc đến trường. Tuy nhiên, nhìn vào bữa ăn bán trú của các em chúng tôi không khỏi xót xa. Trong mỗi cặp lồng nhựa đựng cơm của các em chỉ thấy ít cơm đã nguội cứng và vài con cá suối, rau rừng.



Ngoài 2 bữa ăn bán trú được hỗ trợ từ dự án của Singapore thì các bữa ăn khác của học sinh nơi đây chỉ có rau rừng, nhái rừng, cá suối mà bố mẹ các em đánh bắt được. Ảnh Xuân Hòa
Theo thầy Nguyễn Văn Hải – Hiệu phó nhà trường cho biết: “Năm học vừa qua được tài trợ từ một tổ chức của Singapore nên các em mới được mỗi tuần 2 bữa ăn bán trú. Mỗi bữa ăn như vậy mỗi em được 1 suất cơm trị giá 7.500 đồng. Còn những bữa ăn khác các em lại phải mang cơm ở nhà đi. Hầu hết gia đình các em là con em đồng bào còn khó khăn nên thức ăn chủ yếu là rau rừng hay nhái rừng, cá suối mà bố mẹ các em đánh bắt được”.


Để số tiền ít ỏi 7.500 đồng từ dự án nhưng các em vẫn có bữa ăn ngon, đủ chất các thầy, cô giáo ở tại Trường Tiểu học Mỹ Lý 2 lại phải tự cắt phiên đi chợ, mua và tự nấu cho các em không công. Thậm chí nhiều khi thầy, cô giáo còn phải hái rau mình tăng gia được để nấu cho các em ăn.

Thức ăn chủ yếu là rau rừng, nòng nọc


Nhìn vào cặp lồng nhựa của 1 em học sinh chúng tôi nhìn thấy một con nhái rừng (người dân nơi đây còn gọi là con nòng nọc - PV) và vài cọng rau rừng. Qua tìm hiểu được biết ngoài 2 bữa ăn từ dự án hỗ trợ thì hàng ngày thức ăn chủ yếu là cá khe suối, rau rừng và nhái rừng… Đó là những thực phẩm mà bố mẹ các em săn bắt, hái lượm được. Thậm chí những khi trời mưa gió không đi rừng được các em còn phải dùng rong suối để làm thức ăn trong những bữa ăn bán trú.




Món nhái rừng trong một cặp lồng cơm của một em học sinh Trường Tiểu học Mỹ Lý 2. Ảnh Xuân Hòa
Em Lương Thị Thảo (học sinh lớp 5A, Trường Tiểu học Mỹ Lý 2) cho biết: “Bố em bị tai nạn lao động nằm một chỗ đã hơn 2 năm nay. Cả gia đình đều nhờ vào việc làm rẫy của mẹ. Nên hầu hết thức ăn của bọn em là nhái rừng, cá suối và rau mà mẹ làm được, bắt được thôi”.


Cũng hoàn cảnh gặp nhiều khó khăn em Lương Minh Châu (học sinh lớp 4A) cũng thường xuyên phải ăn rau rừng và cá suối do bố mẹ đánh bắt được. Hình ảnh những em học sinh đi học với những chiếc cặp lồng nhựa đựng cơm trên tay đã quá quen thuộc với người dân và thầy, cô nơi đây.


“Cuộc sống còn thiếu thốn và khó khăn vậy nhưng hầu hết các em đều chăm học. Hầu hết các em rất ít nghỉ học trừ những lúc ốm đau, các em cũng không khi nào kêu ca về những bữa ăn đạm bạc của mình”, thầy Hải cho biết thêm.


Chia tay các em khi trời đã về chiều và cũng là lúc các em tan trường nhìn những em học sinh nhỏ tuổi với chiếc cặp lồng nhựa trên tay, nghĩ đến những bữa ăn bán trú của các em chúng tôi không khỏi xót xa. Đến khi nào các em mới có những bữa ăn bán trú đầy đủ dinh dưỡng luôn phảng phất trong suy nghĩ của chúng tôi.


Theo GDVN

Read more…

Đời rơi nước mắt của thí sinh The Voice Kids đi hát rong

1:42 SA |

Trần Thị Thanh Thảo đã phải nghỉ học và đi hát rong, bán kẹo kéo mỗi tối để có tiền trang trải cho cuộc sống của gia đình và nuôi ước mơ trở thành ca sĩ chuyên nghiệp.


Một đoạn video ngắn về một cô gái trẻ bán kẹo kéo hát rong trên phố đã gây xúc động với cộng đồng mạng suốt những ngày qua. Thể hiện ca khúc Anh từng được nữ ca sĩ Hồ Quỳnh Hương gây dấu ấn, cô gái trẻ Trần Thị Thanh Thảokhiến người xem bất ngờ về giọng hát vang, khỏe, chắc chắn của mình và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả theo dõi đoạn video clip kéo dài hơn 1 phút. Ca sĩ Hồ Quỳnh Hương, người đã thể hiện thành công bài hát này chia sẻ trên trang cá nhân sự cảm động thực sự trước giọng hát rất tình cảm củaThanh Thảo và mong muốn được giúp đỡ cho em.



Thanh Thảo (ngoài cùng bên trái) và các thí sinh của The Voice Kids.

- Em có bất ngờ không khi video clip về em được rất nhiều người quan tâm và mọi người dành cho em nhiều tình cảm xúc động như vậy?Dạ có ạ! Em cũng không có ngờ là có người quay cho em cái clip đó rồi được nhiều người biết đến. Khi clip được đăng tải lên, nhiều người có nhắn về cho em. Họ đồng cảm, chia sẻ rồi động viên em nhiều nên em thấy vui lắm. Tâm trạng lúc trước khi được mọi người biết đến nhiều và bây giờ của em không có thay đổi gì nhiều.- Sau khi video clip được lan tỏa, có nhiều người liên hệ với em?Bên The Voice Kids, công ty Cát Tiên Sa có liên hệ với gia đình em và muốn giúp đỡ cho em được trở lại trường học. Đó là một cái điều rất là ý nghĩa đối với em.

Trần Thị Thanh Thảo hát trên phố gây xúc động
- Mơ ước làm ca sĩ của em có từ khi nào?Ước mơ này của em bắt nguồn từ khi còn nhỏ. Em giống gien của ba. Khi còn nhỏ, hồi đó ba mẹ em hay hát, rồi ba cũng có sáng tác, vừa đàn, vừa hát, em thích lắm. Lúc 6 tuổi, em nhận thức em đam mê làm ca sĩ và em muốn làm ca sĩ luôn.- Lúc bắt đầu đi hát cùng bố trên phố, em có cảm giác thế nào?Thú thật là lần đầu tiên khi đi hát ở ngoài phố, em cũng ngại lắm nhưng dần dần cũng quen. Em thấy thích thú với công việc này hơn và càng ngày càng mạnh dạn, tự tin và thoải mái hơn. Đó cũng là thời gian dài em tập trước khi có cơ hội được lên sân khấu hát.- Hát để giúp đỡ gia đình là mong muốn của bản thân em hay là em cảm thấy mình cần phải làm điều gì đấy để giúp gia đình?Em thấy mình cần phải làm gì đó để giúp đỡ gia đình. Lúc đầu em cũng không có định đi hát với mẹ nhưng cuộc sống càng ngày càng khó khăn nên trong khả năng của mình, em đi hát, cầm kẹo đi bán để giúp đỡ gia đình tới bây giờ.




- Việc em đi hát như thế có làm em nguôi ngoai mong muốn được quay trở lại trường học với các bạn không?Dạ có! Em học không giỏi nhưng em ham học. Em thích học lắm. Em muốn quay lại trường nhưng trước mắt em muốn giúp đỡ gia đình mình trước đã.- The Voice Kids có phải sân khấu lớn nhất em đã từng biểu diễn không?Đó là sân khấu lớn nhất và lần đầu tiên trong đời em được bước lên đó. Cái cảm giác đầu tiên khi đi sơ tuyển là sự lo lắng nhưng em tự tin. Em chỉ sợ lên hát không vừa lòng ban giám khảo nên em lo về phần đó nhất. Ở vòng giấu mặt, lúc đứng ở trong cánh gà để chuẩn bị ra ngoài, em không run rồi bước lên được mọi người vỗ tay, cảm giác khó tả lắm, vừa vui vừa hạnh phúc.Tới vòng đối đầu, chương trình tạo điều kiện cho chúng em làm quen sân khấu nên khi hát em cảm thấy vừa tự tin vừa thoải mái làm chủ sân khấu hơn. Trước khi thi Vòng đối đầu, em coi như đó là lần cuối mình bước lên sân khấu, mình cứ làm hết những gì mình đam mê và thể hiện hết trên sân khấu. Do vậy khi rớt em cũng buồn nhưng em cũng không có mất niềm tin, mất đi niềm đam mê.



- Khi rời The Voice Kids, em thấy mình cần phải học hỏi thêm gì nữa?Đến với The Voice Kids, em nhận ra là nếu em làm ca sĩ thì không phải chỉ có giọng hát thôi, phải có hình thể, ngoại hình, phong cách diễn, cách nói trên sân khấu. Có rất nhiều điểm em phải rèn lại, trong đó có cả giọng hát nữa.

- Khi em quay trở lại trường học, em vẫn đi hát với bố đúng không?

Dạ. Em thấy việc đi hát không ảnh hưởng việc học. Bởi vì buổi sáng đi học rồi là buổi trưa về em học bài rồi buổi tối em đi hát với ba mẹ. Tất cả là do mình sắp xếp thời gian thôi.

- Em có lời nào gửi tới các bạn có hoàn cảnh giống như em mà chưa được biết đến nhiều không?Các bạn nên giữ niềm đam mê. Các bạn chưa được biết đến vì chưa đúng thời điểm. Giống như em là chữ duyên. Lúc đó em đến 1 quán hát rồi bán kẹo. Mọi người thích nghe em hát rồi yêu cầu nhiều hơn. Có một anh quay lại rồi đăng lên mạng khiến mọi người biết đến em ạ.- Bố em tâm sự rằng ông phải nén những giọt nước mắt và rất thương khi nhìn em hát trên phố, còn mẹ đã khóc khi nhìn em hát, em có biết chuyện này không?Có ạ, hình ảnh ấy khiến lòng em đau lắm. Lúc đó, em cố tình quay lại cười an ủi với mẹ rồi quay ra với khách, hát và bán kẹo tiếp. Em rất thương bố mẹ!- Việc của em đi hát rong trên phố sẽ chỉ là tạm thời chứ? em có dự định gì chưa?Em chưa có dự định gì hết khi mà vẫn còn đang đi hát với ba. Em chỉ mong muốn lấy giọng hát của em để giúp đỡ gia đình thôi. Còn dự định này kia thì em chưa dám nghĩ tới.
Read more…

Nghệ An: Hơn 29 tỷ đồng ủng hộ cho Quỹ “Vì người nghèo”

1:00 SA |

MTTQ tỉnh Nghệ An vừa tổ chức hội nghị công tác vận động và sử dụng Qũy "Vì người nghèo” năm 2014.


Cụ thể, thông qua Ban tổ chức Tết vì người nghèo năm 2014, tỉnh Nghệ An đã vận động 187 tập thể, cá nhân đăng ký gần 10 tỷ đồng, thông qua đó phân bổ hơn 3,3 tỷ đồng cho hơn 6,7 ngàn hộ nghèo đón Tết. Riêng Quỹ "Vì người nghèo” năm 2014, MTTQ tỉnh Nghệ An đã kêu gọi vận động hơn 29 tỷ đồng (đạt 170%). Trong đó qũy cấp xã, huyện 23,3 tỷ đồng, cấp tỉnh 5,6 tỷ đồng, Trung ương chuyển về 2 tỷ đồng.

Tác giả bài viết: Bắc Vũ
Nguồn tin: Báo Đại Đoàn Kết
Read more…

Sập hầm trong rừng sâu, 2 phu trầm tử nạn

12:55 SA |

Trong khi đào hầm để tìm trầm, 2 người đàn ông quê Quảng Bình không may tử nạn do bị chôn vùi dưới lớp đất đá trong rừng sâu thuộc tỉnh Kon Tum.


Ngày 14/1, công an xã Quảng Minh (thị xã Ba Đồn, Quảng Bình) cho biết chính quyền địa phương và gia đình đã tiếp nhận thi thể, tổ chức an táng cho ông Hoàng Quang Huy (51 tuổi, trú thôn Tây Minh Lệ, xã Quảng Minh) - phu trầm bị tử vong trong vụ sập hầm ở khu rừng thuộc tỉnh Kon Tum.
Trước đó, ông Huy cùng cha con ông Phạm Văn Thương (53 tuổi), Phạm Anh Tuấn (25 tuổi, xã Quảng Sơn) và 3 phu trầm ở xã Quảng Minh vào vùng rừng tỉnh Kon Tum tìm trầm. Khi phát hiện một gốc cây cổ thụ bị mục nên bàn nhau chia 2 nhóm tìm cách đào hầm lấy trầm.



Ngày 9/1, trong lúc đang đào đường hầm dưới quả đồi thì bất ngờ đất đá sập xuống khiến ông Huy và Tuấn bị chôn vùi, tử vong tại chỗ. "Theo các phu trầm, khi xảy ra vụ việc, ông Thương may mắn đào đất chui lên trên nên thoát chết", ông Nguyễn Trọng Tài - Trưởng công an xã Quảng Minh - cho biết.

Sau đó, ông Phạm Văn Thương đã gọi các phu trầm trong nhóm đến đào đất, trình báo nhà chức trách để tìm cách cứu hai nạn nhân nhưng mọi việc đã quá muộn.


Tác giả bài viết: Văn Được 
Nguồn tin: Zing 
Read more…